Ngày 14 tháng 3 năm 2010, ở trường chuyên cấp 3 Hoành Nam, đang trong giờ học giáo viên đột nhiên thông báo: “Tiểu Gia Huy, bố của em đến tìm!”
Nữ sinh 17 tuổi miễn cưỡng ra khỏi lớp học.
“Ông đến đây làm gì?” – Tiểu Gia Huy hỏi cha. Giọng người đàn ông yếu ớt đến mức rất khó để nghe thấy: “Tiểu Gia Huy, cha mẹ đẻ của con đã đến đây để tìm con!”
Quá bất ngờ, nữ sinh không còn nhớ đến việc xin phép giáo viên cho nghỉ, Tiểu Gia Huy lao vội về phía cổng trường, những cảnh tượng trong quá khứ về đứa trẻ bị mất cha mẹ đẻ lần lượt hiện về.
Người cha nuôi đến trường hôm đó là Tiểu Kiến Tân. Ông sống ở Văn Thôn, thị trấn Ba Đàm, huyện Hoành Dương, tỉnh Hồ Nam cùng với con gái nuôi là Tiểu Gia Huy và vợ là Tiểu Lệ Bình.
Đó là một ngôi làng rất nghèo, chỉ có hơn chục hộ gia đình, họ sống bằng cách trồng khoai lang và đậu phộng.
Một ngày nọ, khi Tiểu Gia Huy 5 tuổi, bà Giang bên hàng xóm mang theo sự lo lắng vượt qua bờ ao, bà thì thầm với cha mẹ nuôi, trong lúc họ đang lên kế hoạch cho một vụ mùa đậu phộng. Sau khi nghe bà Giang nói, người cha nuôi đã ném cái cuốc xuống, rồi bế thốc Tiểu Gia Huy chạy thẳng về nhà.
Tối hôm đó, cha mẹ nuôi đã thu dọn quần áo và bỏ trốn, họ đưa Tiểu Gia Huy đến Đông Quan.
Suốt 5 năm sau đó, cha mẹ nuôi không bao giờ quay trở lại ngôi làng cũ, kể cả tết Nguyên Đán. Tiểu Gia Huy còn nhỏ, cô bé chẳng bao giờ quan tâm đến sự kì lạ của gia đình. Nhưng có điều kì lạ, mỗi khi gặp ai đó ở quê, bố mẹ nuôi luôn bối rối và kéo họ ra một chỗ kín để hỏi thăm.
Năm Tiểu Gia Huy học lớp 4, mẹ nuôi không may bị chết trong một vụ tai nạn giao thông. Sau cái chết của vợ, cha nuôi không thể vừa làm vừa chăm sóc con, nên ông cùng Tiểu Gia Huy quay trở lại ngôi làng Văn Thôn cũ.
Không có bàn tay người phụ nữ làm việc nhà, cha nuôi của Tiểu Gia Huy vừa làm cha, lại vừa làm mẹ. Ông bận rộn với công việc đồng áng trên cánh đồng mỗi ngày, rồi lại vội vã trở về nhà nấu ăn, chăm sóc cô con gái.
Vào mỗi buổi tối, Tiểu Gia Huy ngồi xuống bên ngọn đèn sáng nhất trong nhà, để làm bài tập. Và bố nuôi của cô bé ngồi ở bên cạnh, nhờ ánh sáng đèn mờ ảo, ông khâu cho con những mảnh quần áo và tất. Bàn tay người đàn ông dày và thô ráp, vụng về, lúc khâu vạt áo phía trước, lúc đính lại chiếc khuy, ngón tay véo lấy kim và thường xuyên bị kim đâm chảy máu.
Thấy cha nuôi quá vất vả, Tiểu Gia Huy đã cố gắng tìm cách giúp cha, cô bé học làm việc nhà. Người cha đã ngăn con lại và nói: “Tiểu Gia Huy, con chỉ cần đọc những cuốn sách, tất cả những công việc này để cha làm là được!”
Người cha luôn tự hào về thành tích học tập của đứa con gái nuôi. Bất cứ khi nào con đạt 10 điểm, ông luôn nở nụ cười mãn nguyện, những nếp nhăn trên khuôn mặt cũng được kéo dài ra.
Ở tuổi ngoài 40, nhiều người khuyên cha nuôi tìm một phụ nữ khác để sinh sống, nhưng ông đều từ chối.
Một ngày nọ, chú Lý hàng xóm đến chơi, 2 người đàn ông uống rượu. Tiểu Gia Huy đang làm bài tập ở buồng bên cạnh. Có lẽ 2 người đã uống quá nhiều nên họ càng ngày càng nói to.
Chú Lý giới thiệu một góa phụ ở làng bên, đã có 1 đứa con, nhưng cha nuôi không đồng ý. Tiểu Gia Huy nghe thấy cha nói: “Thêm 2 người nữa, 2 miệng ăn, tôi có thể nuôi làm sao được”. Chú Lý nói: “Nhưng con gái anh cần một người phụ nữ để chăm sóc. Nên cho Tiểu Gia Huy nghỉ học. Con gái đừng để học quá nhiều chữ”. Người cha nuôi đột nhiên gắt lên: “Làm sao có thể như thế được! Tiểu Gia Huy là đứa trẻ rất thông minh, con gái cần phải học, điều đó không được phép dừng lại với tôi.”
Chú Lý bắt đầu say xỉn: “Tôi biết! Tôi biết anh lo lắng cho Tiểu Gia Huy. Nhưng bố mẹ đẻ của nó, anh phải biết rằng khi họ tìm được, anh sẽ mất con.”
Lời nói của chú Lý làm cho Tiểu Gia Huy choáng sốc. Những kí ức tuổi thơ trở về trong lẫn lộn, đó là những lời xì xào của dân làng, sự trốn chạy kì lạ của cha mẹ nuôi, tất cả đột nhiên kết nối trong tâm trí của Tiểu Gia Huy.
Cô bé đã gào khóc và người cha nuôi bị kéo ra khỏi cuộc rượu.
Cuối cùng ông phải thú nhận với con gái: Đúng 8 năm về trước, vợ chồng Tiểu Kiến Tân không có con, họ đã mua đứa trẻ khoảng 3 tuổi từ một kẻ bắt cóc trẻ con với giá 2000 nhân dân tệ. Đến khi Tiểu Gia Huy 5 tuổi, cha mẹ đẻ không biết bằng cách nào có thông tin con mình đang ở Văn Thôn, nhưng thông tin nhanh chóng được bà Giang phát hiện ra, đã thông báo cho vợ chồng Tiểu Kiến Tân. Vì vậy, cả gia đình đã có cuộc bỏ trốn trong đêm, họ đưa con nuôi đến Đông Quan.
Những lời kể của cha nuôi làm cho cô bé 11 tuổi không thể chịu đựng được.
Tiểu Gia Huy bật khóc và lao ra khỏi cửa, bỏ lại bố nuôi ở phía sau, bỏ lại tiếng gọi con của người đàn ông đang bất lực và đớn đau.
Hai ngày sau, cha nuôi tìm thấy Tiểu Gia Huy lạnh và đói, đang ngồi thu lu dưới một gốc cây. Khuôn mặt người cha nuôi vô cùng đau khổ, ông tự trách mình về tất cả những điều ông đã làm, tự trách về bí mật mà ông đã tiết lộ với con.

02
Một bức tường ngăn cách được dựng lên!
Trong đầu cô bé 11 tuổi non nớt luôn xuất hiện ý nghĩ về việc chỉ mất 2000 nhân dân tệ để cướp một đứa bé ra khỏi cha mẹ, để bao người phải đau khổ, để đứa trẻ phải chịu sự phân li.
Điều làm cho Tiểu Gia Huy căm hận hơn cả, là khi cô bé có cơ hội trở lại với cha mẹ ruột, nhưng bố mẹ nuôi đã chạy trốn để che giấu, vì sự tham lam ích kỉ của họ.
Trong cuốn sổ nhật kí, dưới ngòi bút của mình, Tiểu Gia Huy đã trút vào đó tất cả nỗi căm hận, hình ảnh người bố nuôi trở thành một tên bạo chúa, độc ác, ngu dốt, dã man và khủng khiếp.
Tiểu Gia Huy bắt đầu mơ thấy cha mẹ đẻ trong mỗi giấc mơ.
Cô bé bắt đầu lắng nghe những câu chuyện của dân làng, tìm cách để họ nói ra, nhưng có lẽ mọi thứ đã trôi qua trong nhiều năm, nên họ chẳng còn quan tâm đến nó nữa. Nhưng qua sự chắp vá, Tiểu Gia Huy biết bố mẹ đẻ nói giọng Giang Tây, có vẻ trí thức. Với ý nghĩ chẳng bao giờ gặp lại bố mẹ đẻ, Tiểu Gia Huy càng ngày càng buồn, nỗi buồn cứ thế khắc sâu thành vết thương.
Khi nỗi buồn chẳng thể nói lên lời, Tiểu Gia Huy không sao chịu đựng được, cô bé bắt đầu mất bình tĩnh, những cơn tức giận vô cớ xuất hiện tăng dần, nó trút lên đầu người cha nuôi mà chẳng cần có lí do.
Dù biết gia đình rất nghèo, nhưng Tiểu Gia Huy vẫn hét lên mỗi ngày, cô bé đòi ăn món gà nướng, đòi uống cô ca. Để con vui, người cha nuôi luôn rút từ trong túi của mình ra một một vài tờ tiền giấy đã bị vò nát, để đáp ứng yêu cầu của con một cách vô điều kiện.
Tiểu Gia Huy không gọi cha nuôi là “bố” và trút hết nỗi oán hận vào từng trang sách.
Sau khi tốt nghiệp tiểu học, Tiểu Gia Huy được nhận vào một trường trung học cơ sở ở thị trấn, điều đó làm cho cô bé cảm thấy hạnh phúc khi được ở nội trú, sẽ không phải sống trong cùng căn nhà với người đàn ông xấu xí đáng ghét.
Nhưng vì điều này, mọi chi phí và tiền học cũng tăng lên, thu nhập của người cha nuôi bằng cách trồng khoai và đậu phộng không đủ. Để con có tiền theo học, người cha nuôi đã đến một nhà máy nhựa ở một làng lân cận, ông nhận thêm việc gia công nhựa đường. Đó là công việc quá bẩn thỉu, mệt mỏi và nguy hiểm, chẳng ai muốn làm nhưng người cha nuôi vẫn sẵn sàng.
Mỗi lần người cha nuôi trở về, mùi nhựa đường cay nồng, Tiểu Gia Huy cảm thấy kinh tởm!
Cuối tuần, đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đối với người cha nuôi, một túi thạch đậu Hà Lan mà con gái thích, ông ngắm nhìn con cẩn thận với nụ cười trên khuôn mặt nhẹ nhõm.
Tiểu Gia Huy chẳng bao giờ chú ý đến điều đó.
Một ngày nọ, Tiểu Gia Huy về nhà và thấy cha nuôi đang cầm bảng điểm của con khoe với hàng xóm, khoe với chú Lý. Ngay lập tức Tiểu Gia Huy giật lấy tờ giấy và tức giận: “Tại sao ông lục lọi cặp của tôi!”
Người cha nuôi giống như một đứa trẻ đã làm điều gì đó sai.
Vào năm 12 tuổi, vợ chú Lý mua cho Tiểu Gia Huy những chiếc băng vệ sinh dành cho con gái, cô hướng dẫn một số kiến thức về sinh lí. Về sau Tiểu Gia Huy biết rằng đó là lời yêu cầu của cha nuôi, cô bé cảm thấy khó chịu, thậm chí tức giận.
Năm 2007, Tiểu Gia Huy được nhận vào trường chuyên cấp 3 tốt nhất của thành phố Hoành Dương. Thời điểm đó, nhiều người khuyên cha nuôi không nên cho Tiểu Gia Huy tiếp tục học, bởi trên thực tế một đứa con gái nuôi sau khi lấy chồng, nghĩa là toàn bộ “sổ lương hưu” của cha nuôi sẽ bị mất, vậy tại sao phải đầu tư. Nhưng người cha nuôi không nói gì, ông lặng lẽ sắm một con lợn đất, mua thẻ bảo hiểm y tế, nhận thêm những công việc ngoài bãi rác.
Người cha nuôi không biết rằng, ngay từ khi bước vào cấp 3, Tiểu Gia Huy quyết tâm học thật giỏi để ra nước ngoài, đó là cơ hội tốt nhất để rời xa hoàn toàn người cha nuôi mà cô căm ghét.
Tiểu Gia Huy cũng chẳng bao giờ tưởng tượng nổi, có một ngày, cha mẹ đẻ tìm đến với con gái của mình.
Ngày 14 tháng 3 năm 2010 định mệnh, Tiểu Gia Huy chạy ào ra cổng, nơi bố mẹ cô bé đang đứng đợi con gái đẻ của mình. Đó là cặp vợ chồng sang trọng, người phụ nữ trung niên ăn mặc toát lên vẻ đẹp, bà có tất cả những nét giống cô con gái Tiểu Gia Huy.
Người phụ nữ tiến lên, kéo cổ áo phía sau gáy của Tiểu Gia Huy, thấy một vết bớt hồng hình bầu dục. Bà ôm chặt lấy con và khóc: “Con gái của mẹ! Nhiều năm. Đã nhiều năm cha mẹ tìm con!”
Cặp vợ chồng chẳng nói được gì và nước mắt họ cứ thế tuôn rơi.
Người bố đẻ lấy ra một phong bì dày từ túi đen nhét vào tay người cha nuôi và nói: “Cám ơn vì đã nuôi dưỡng con gái tôi trong nhiều năm! Chúng tôi muốn đưa con gái trở về nhà ngay bây giờ. Mọi chi phí khác chúng tôi sẽ làm thủ tục chuyển tiền qua tài khoản.”
Người cha nuôi đặt lại chiếc phong bì vào tay người bố đẻ và nói: “Tôi không cần gì cả! Tôi chỉ cần ông để lại cho tôi một địa chỉ”. Bố đẻ chần chừ một lúc rồi cũng viết địa chỉ để lại.
Người bố nuôi quay lại nói với Tiểu Gia Huy: “Con gái, xin lỗi vì con đã ở nhầm nhà, hãy trở về với bố mẹ của con. Và con phải nghe lời bố mẹ đẻ!” – Tiểu Gia Huy lờ đi, quay bước mà không bao giờ nhìn lại.

03
Tiểu Gia Huy trở về với cha mẹ đẻ ở Nam Xương.
Bố là giáo viên cấp 2, mẹ là y tá, thêm em trai kém Tiểu Gia Huy 7 tuổi. Ngay khi về đến nhà, những câu chuyện cũ được gợi lại, Tiểu Gia Huy chắp nối tất cả và bắt đầu hiểu rõ.
Năm 3 tuổi, mẹ đưa Tiểu Gia Huy đi chợ, đứa con gái biến mất trong chớp mắt; và người mẹ như phát điên, vụ việc được báo cáo.
Hai năm sau, Cục An ninh Nam Xương bóc gỡ đường dây bắt cóc trẻ em, kẻ buôn người bị bắt. Từ lời thú nhận của hắn, cảnh sát tìm ra manh mối và báo cho bố mẹ đẻ, thông tin Tiểu Gia Huy bắt đầu hé lộ.
Sau bao nhiêu cố gắng, cuối cùng bố mẹ đẻ cũng có thông tin rằng ai đó đang nuôi một đứa trẻ rất giống con mình, ở Văn Thôn, huyện Hoành Dương.
Bố mẹ đẻ chưa kịp tìm đến Văn Thôn, thì bà Giang đã biết chuyện, bà nghĩ rằng cha mẹ nuôi đã trả tiền nên xứng đáng được nuôi đứa trẻ, vì thế mà bà báo tin để cha mẹ nuôi bỏ trốn.
Không tìm thấy con, nhưng bố đẻ đã viết lên tường nhà thông tin của mình, kể từ đó không bao giờ thay đổi số điện thoại và địa chỉ.
Từ Đông Quan trở về ngôi nhà cũ ở Văn Thôn, cha nuôi nhìn thấy số điện thoại và địa chỉ, nhưng ông giấu chúng. Cho đến ngày cha nuôi chủ động gọi điện cho bố đẻ, điều đó làm Tiểu Gia Huy rất ngạc nhiên, ban đầu cô nghĩ do sự nổi loạn của mình mà cha nuôi không chịu nổi nữa, mới tìm cách bàn giao lại cho bố mẹ đẻ.
Chẳng có thời gian để suy đoán những ý nghĩa thực sự, Tiểu Gia Huy nhanh chóng quên đi câu chuyện cũ, tận hưởng sự hạnh phúc sau 15 năm sống xa bố mẹ đẻ.
Mẹ mua cho Tiểu Gia Huy tất cả các loại quần áo mới.
Lần đầu tiên trong đời, cô nữ sinh 17 tuổi được mặc chiếc váy ngủ màu hồng, được ở trong một căn phòng riêng hoàn toàn yên tĩnh và gọn gàng. Tiểu Gia Huy đã ném tất cả quần áo cũ vào sọt rác, đồng thời, cô tìm mọi cách xóa tan kí ức về người cha nuôi của mình.
Mùa thu năm ấy, Tiểu Gia Huy nhận được một gói quà từ Hoành Dương, đó là những thảo quả khô. Từ khi còn nhỏ, Tiểu Gia Huy bị ho và hen phế quản theo mùa, điều trị mãi chẳng khỏi, nhưng có một loại thảo quả hoang sấy khô sắc nước uống lại rất hiệu nghiệm, vì thế mà cha nuôi đã gửi gói thảo quả này.
Gói thảo quả bị ném ngay vào thùng rác!
Tiểu Gia Huy đã có thuốc ho nhập khẩu, loại tốt nhất, bố mẹ đặt mua ở bệnh viện, nên cô không cần thảo quả.
Bố đã xin cho Tiểu Gia Huy vào học ở trường cấp 3 tốt nhất của tỉnh Nam Xương. Kết quả học tập xuất sắc đã khiến bố mẹ sốc. Văn Thôn không có cô gái nào tốt nghiệp cấp 2. Mẹ đã nói với Tiểu Gia Huy rằng: “Con thật may mắn, cha mẹ nuôi đã không bắt con nghỉ học! Chính cha nuôi đã liên tục nói bố mẹ phải cho con đi học ở một trường tốt nhất.”
Tháng 9 năm 2010, Tiểu Gia Huy đỗ thủ khoa Đại học Tứ Xuyên, cô tốt nghiệp sau đó 4 năm và giành học bổng toàn phần thạc sĩ ở Đại học Berkeley của Mỹ.
Khi máy bay lao lên bầu trời xanh: Tiểu Gia Huy biết rằng chương mới đã bắt đầu mở ra!
Tiểu Gia Huy nhanh chóng thích nghi với môi trường và cuộc sống mới tại Đại học Berkeley. Đọc và tìm kiếm tài liệu trên thư viện, viết báo cáo trong phòng thí nghiệm, du lịch cùng bạn bè sinh viên khắp nơi trên thế giới bằng xe buýt đường dài vào cuối tuần, căng thẳng và thư giãn.
Tháng 4 năm 2015: Tiểu Gia Huy có người yêu là Stephen.
Tháng 6 năm 2016, Tiểu Gia Huy và Stephen cùng nhận bằng thạc sĩ của Đại học Berkeley. Sau buổi lễ tốt nghiệp, Tiểu Gia Huy quyết định đưa bạn trai về Nam Xương để giới thiệu với gia đình.

04
Ngày đoàn tụ gia đình vui vẻ nhất: Tiểu Gia Huy đã nghe tin xấu về cha nuôi!
Một người bạn học cũ ở Văn Thôn, người duy nhất còn liên lạc với Tiểu Gia Huy, trong buổi liên hoan gia đình đã nói cho cô biết, cha nuôi của cô đã mắc bệnh ung thư da.
“Cha nuôi”…
Đó là một từ mà Tiểu Gia Huy đã chống lại nó trong suốt nhiều năm. Cô nhớ đến mùi hăng nồng rất kinh của người đàn ông làm việc trong nhà máy nhựa đường. Rồi những công việc phân loại rác. Đến những ngón tay thô ráp bị cứa rách, đỏ và sưng, nó chỉ tự lành sau một quãng thời gian rất dài.
Cha nuôi đã bị ung thư da và rất khó để phủ nhận nó không liên quan đến công việc.
Kể từ khi Tiểu Gia Huy bỏ đi, người cha nuôi đã sống lủi thủi một mình, công việc yêu thích của ông hàng ngày là chọn những thảo quả khô tốt nhất, những hạt đậu phộng mẩy và những củ khoai lang ngọt nhất mà Tiểu Gia Huy yêu thích.
Trong một lần đi kiếm thảo quả khô, người cha nuôi đã bị ngã từ trên núi, đốt sống bị xẹp lún, lưng đã bị gù giờ càng uốn cong hơn.
Một cảm giác tội lỗi hiện lên trong tâm trí Tiểu Gia Huy!
Hầu như tất cả số tiền kiếm được trong cuộc đời, cha nuôi luôn dành để mua sách cho con gái, nhưng Tiểu Gia Huy không có một ngày đối xử tốt với cha, cô đã ném tất cả mọi thứ vào thùng rác.
Cảm giác buồn và xấu hổ, hôm đó, Tiểu Gia Huy đã uống rượu. Stephen và mọi người đã phải cố gắng lắm mới kéo được cô trở về thực tại. Đêm ấy, trong giấc mơ, tất cả hình ảnh về người cha nuôi đã hiện về. Hóa ra, suốt thời gian rất dài, Tiểu Gia Huy không thể xóa nổi những kí ức mà chỉ cố gắng niêm phong nó một cách tạm thời.
Tỉnh dậy, việc đầu tiên Tiểu Gia Huy làm là quờ tay đến chiếc tủ cá nhân, nơi có những gói thảo quả khô. Trong suốt những năm về nhà mới, người cha nuôi vẫn gửi thảo quả, đậu phộng và khoai lang, với hi vọng đứa con gái thưởng thức tất cả những thứ đã được ông lựa chọn cẩn thận.
Tiểu Gia Huy run rẩy nhìn lại những món quà!
Nhìn những dòng chữ viết tay vụng về mà gọn gàng, Tiểu Gia Huy mới nhận ra rằng, trong suốt nhiều năm cô đã bỏ lỡ một tình yêu vô cùng lớn lao của người cha nuôi. Cho dù người cha ấy có mua cô từ một kẻ buôn người bất hợp pháp, hay đưa cô đi trốn khỏi cha mẹ đẻ vì sự tham lam ích kỉ, nhưng rõ ràng ông đã dành cho cô một tình yêu lớn lao mà khiêm nhường, sâu sắc chẳng kém gì tình yêu của cha mẹ đẻ.
Tiểu Gia Huy đã bật khóc…
Ngày hôm sau, cô xin phép bố mẹ đẻ về thăm cha nuôi. Dù sốc, nhưng bố mẹ đẻ nhanh chóng đồng ý.
Đúng 6 năm, trở lại Văn Thôn ngôi nhà của cha nuôi đã xuống cấp rất nhiều. Người cha nuôi ngủ trưa trên băng ghế trước cửa. Khuôn mặt ông bị nắng mưa che phủ, những nếp nhăn mờ đi, tinh thần yếu đuối.
Khi nghe Tiểu Gia Huy gọi tên cha, đôi mắt người đàn ông mở to, hoang dại. Ông nắm tay con gái, không thể tin nổi giây phút đó có thực, ông chỉ sợ buông tay ra con gái sẽ đi mất. Trước mặt Tiểu Gia Huy, người cha nuôi già yếu luôn đặt mình ở vị trí rất thấp, nó thấp đến mức như một hạt bụi rơi xuống, nhưng tình yêu của ông thì lại nảy nở trong hạt bụi, thật tươi sáng và bất tận.
Tiểu Gia Huy ôm cha nuôi và nghẹn ngào khóc: Con xin lỗi bố!

05
Tại Bệnh viện Nhân dân Thành phố Nam Xương, bác sĩ chẩn đoán căn bệnh ung thư da của người cha nuôi đã ở giai đoạn muộn, tổn thương lan rộng và bắt đầu xâm lấn xung quanh, cách tốt nhất là phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Tiểu Gia Huy đã dành toàn bộ số tiền học bổng 50 ngàn nhân dân tệ để phẫu thuật cho cha nuôi. Ca mổ được thực hiện vào ngày 13 tháng 7, sau đó là phác đồ điều trị hóa chất kéo dài.
Những tháng ngày nằm viện, sức khỏe của người cha nuôi cứ đuối dần, nhưng ông vẫn luôn nở nụ cười với con gái. Bác sĩ giải thích không có thuốc điều trị tế bào đích, tổn thương dù đã phẫu thuật nhưng nguy cơ tái phát cao, khả năng sống tiếp được 5 năm.
Mùa hè sắp kết thúc, Tiểu Gia Huy cùng Stephen phải quay trở lại Mỹ học nốt tiến sĩ. Bệnh tình của cha nuôi cũng không tiến triển, chi phí y tế lại quá cao, nên ông muốn quay về Văn Thôn sống nốt những ngày cuối đời.
Tiểu Gia Huy rối bời và không biết phải làm gì.
Thấy cô rơi vào tình huống khó khăn, bố mẹ đẻ đã đưa ra quyết định quan trọng, họ muốn đưa người cha nuôi trở về nhà tiếp tục điều trị.
Trở lại Hoa Kỳ, Tiểu Gia Huy và Stephen đã lao vào làm việc và học hỏi, để tìm cách chữa bệnh cho người cha nuôi. Qua tìm hiểu, Tiểu Gia Huy được biết Trung tâm Y tế Đại học San Francisco điều trị ung thư da bằng phương pháp tiêm vắc xin nhưng kết quả chưa rõ ràng, trong khi một bệnh viện ở Đức sử dụng liệu pháp Interferon có tác dụng phụ cũng không kém hóa trị.
Tháng 9 năm 2016, Tiểu Gia Huy tìm được một thông tin, Đại học Tokyo ở Nhật Bản có trung tâm nghiên cứu điều trị ung bằng liệu pháp quang động dựa trên công nghệ chất mang nano siêu phân tử. Báo cáo bước đầu cho thấy, thuốc tác dụng chọn lọc trên tế bào ung thư, nhóm bệnh có tác dụng chiếm ưu thế là ung thư da.
Tiểu Gia Huy đã quyết định đến Nhật Bản.
Nhưng người yêu của cô là Stephen nhắc nhở, phòng thí nghiệm của Đại học Tokyo có những tiêu chuẩn khắt khe nhất thế giới, nên rất khó để có một chỗ đứng trong đó. Ngay cả khi được chấp nhận, thì sẽ phải mất thời gian rất lâu, có thể 9 hoặc 10 năm mới lấy được bằng tiến sĩ.
Stephen đã đúng!
Chọn đến Nhật Bản, nghĩa là từ bỏ sự nghiệp ở Hoa Kỳ để theo đuổi một tương lai không được đoán trước, Tiểu Gia Huy và Stephen cũng phải đối mặt với thử thách rất lớn trong tình yêu.
Sau 3 ngày 3 đêm đấu tranh tư tưởng, Tiểu Gia Huy đã quyết định mạo hiểm, bởi vì cô và Stephen còn trẻ, có nhiều lựa chọn cho tương lai, trong khi cha nuôi của cô đã rẽ vào ngả cuối cùng trong cuộc đời.
Trước ngày đến Nhật Bản, Tiểu Gia Huy đã gọi điện cho người cha nuôi qua nửa vòng trái đất, những thuật ngữ khoa học mà cô nói người cha nuôi không thể hiểu nổi, nhưng ông lại hiểu rằng đứa con gái thích nổi loạn đang tìm mọi cách cứu cha.
Tại Đại học Tokyo, Tiểu Gia Huy đã nhanh chóng bắt tay tìm hiểu, cô nhận thấy cách thức tạo ra màng bọc thuốc quang động, nhưng muốn thực hiện phải có sự kết hợp với đồng nghiệp làm thí nghiệm rất giỏi. Người đó chỉ có thể là Susan. Nhưng thật không may Susan phản đối vì cho rằng nhiều người đã tư duy theo hướng đó nhưng không thành công.
Susan khuyên Tiểu Gia Huy chọn hướng đi khác, ngay cả khi nó không thành công, thì cô cũng có thể báo cáo nghiên cứu, hoàn thành luận án tiến sĩ.
Tiểu Gia Huy đã nói với Susan rằng, cô muốn nghiên cứu, chứ không phải muốn có một công trình báo cáo rực rỡ hay có tấm bằng tiến sĩ, cô mong muốn nghiên cứu của mình sẽ vượt qua hàng trăm dặm đường dài đến bên giường bệnh với một ông già, đó là cha nuôi của cô.
Susan đã bị Tiểu Gia Huy thuyết phục!
Stephen cũng nộp đơn vào Đại học Tokyo và được chấp thuận, anh gia nhập nhóm nghiên cứu của Tiểu Gia Huy, hàng ngàn vật liệu nhanh chóng được 2 người đưa ra thử nghiệm.
Ngày 23 tháng 11 năm 2017, một loại vật liệu phát quang bọc thuốc được phát hiện, đã triển khai thí nghiệm có tác dụng trên chuột. Ngay sau tiêm 24 giờ, số lượng tế bào ung thư đã giảm đáng kể, trong khi các tế bào miễn dịch không bị phá hủy. Tiểu Gia Huy ôm lấy Stephen và khóc. Bài báo khoa học đầu tiên được công bố trên tạp chí tế bào học, vào tháng 12 năm 2017, Tiểu Gia Huy được nhận bằng tiến sĩ sớm của Đại học Tokyo.
Tháng 1 năm 2018, dự án do Tiểu Gia Huy thực hiện đã được cấp phép thử nghiệm lâm sàng, người cô lựa chọn đầu tiên chính là cha nuôi của mình.
Sau những tháng ngày hóa, cơ thể suy kiệt hoàn toàn, người cha nuôi thoi thóp nằm trên giường bệnh, cô con gái lặng lẽ bên cạnh ông, đếm từng giọt thuốc nhỏ vào trong huyết quản, giống như thời ấu thơ khi cô bị ốm cha nuôi thức trông cô cả ngày lẫn đêm.
Nhìn lên gương mặt người cha khắc khổ: Tiểu Gia Huy đã không cầm được những giọt nước mắt!

P/s: Bài viết của bs Trần Văn Phúc mình đọc quá hay nên muốn ghi lại share cho mọi người